Sáng tác: Nguyễn Ngọc Thiện
Hò ơ... Chiều chiều ngư phủ đi câu, Cá đâu chẳng thấy mà động tay bèo, Buông câu ông cũng ngó dùm. Kẻo câu ông máng... hò ơ...Kẻo câu anh máng vào xuồng của ai...Hò ơ... kẻo câu anh máng vào xuồng của em. Trên ven sông chiều nay tiếng ai hò nghe buâng khuâng. Con nước xuôi êm đềm chợt xôn xao. Ơi cô em làng quê tóc phiêu bồng trong nắng gió. Có hay không người lòng anh muốn quên lối về. Thôi anh ơi đừng khen nắng sẽ hồng trên môi em. Em chỉ như hoa đồng mọc ven sông. Ơi cô em dễ thương biết cho lòng trai tha phương. Sóng xô dâng trào dường như kiếp nào ta gặp nhau. Ơi chiều ơi nắng vàng soi đẹp tình ta. Anh muốn quên đi bao ngày dãi dầu mưa nắng ngược xuôi. Nhớ nghe anh mối tình nồng nàn duyên trao. Anh chớ quên bao câu thề muôn đời ta mãi gần nhau. Em không mong gì hơn có anh kề bên sớm tối. Như tiếng ve sau hè gọi vang vang. Ơi em thương thật thương chớ nghi ngờ tình anh trao. Gió mây xin đừng gọi ta lãng du trời xa
Sáng tác: Trần Thiện Thanh
Chiếc áo bà ba trên giòng sông thăm thẳm Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời
Nhớ chiếc xuồng xưa năm nào trên bến cũ Thương lắm câu hò kêu gọi khách sang sông Áo trắng xuồng đưa mắt cười em khẽ gọi Người thương ơi em vẫn đợi chờ.
ĐK:
Đẹp quá quê hương hôm nay đẹp vô ngần Về Sóc Trăng một ngày ca điệu lâm thôn Đàn én chao nghiêng xôn xao mùa lúa nhiều Về bến Ninh Kiều thấy nàng đợi người yêu
Em xinh tươi trong chiếc áo bà ba Em đi mau kẻo trễ chuyến phà đêm
Qua bến Bắc Cần Thơ Nhớ kỷ niệm xưa nông xuồng đêm trăng tỏ Em gái Ninh Kiều tóc dài chấm lưng thon Đất nước mình đây dẫu xuồng ghe bé bỏng Mà không thôi nhớ thương nên đầy vơi.
Dẫu qua đây một lần Nói sao cho vừa lòng Nói sao cho vừa thương.
Sáng tác: Vinh Sử
Bẻ một nhành cây nhành cây trứng cá Để khi vô trường chia trái cho nhau (cho em) Hương trái mê ly, hai đứa xù xì (tù tì) Cô giáo phạt quỳ em lệ hoen mi Bẻ một nhành cây nhành cây trứng cá Để chơi chung trò em giả cô dâu Nhưng bỗng mưa ngâu trên mấy nhịp cầu Nghe trĩu nặng sầu không gặp cô dâu Ôi ! Nhành cây trứng cá...! Tuổi thơ mau quá... Em đã đi rồi, theo dấu chim trời ! Ôi ! Nhành cây trứng cá... Giờ xơ xác quá... Nhung nhớ một người ngày tháng khôn nguôi... Bẻ một nhành cây, nhành cây trứng cá Vắng em bây giờ chia trái cho ai ! Mưa vẫn mưa ngâu, anh thẫn thờ sầu Qua mấy nhịp cầu chưa hiểu đi đâu...!
Gác lạnh về khuya cơn gió lùa Trăng gầy nghiêng bóng cài song thưa Nhớ ai mà ánh đèn hiu hắt, lá vàng nhẹ nhẹ đưa Tưởng như bước lê hè phố.
Có người con gái buông tóc thề Thu về e ấp chuyện vu quy Khoác lên tà áo màu hoa cưới, gác trọ buồn đơn côi Phố nhỏ vắng thêm một người.
Bâng khuâng gác vắng khêu tim đèn đêm Nhớ nhung đi vào quên Sông sâu cố nhân ơi đi về đâu Gơỉ hồn chìm vào đôi mắt Aí ân chưa tròn để ngàn đời nhớ nhau.
Phố nhỏ đường mưa trơn lối về Trăng sầu nhân thế đậu hoen mi Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ, nỗi niềm đầy lại vơi Mỗi mùa tiễn đưa một người.
Sáng tác: Bắc Sơn
Em đi trên cỏ non mọc ôm đôi bờ đường đê. Em che nghiêng nón lá chân rụt rè qua nhịp cầu tre. Quê hương em ở ngoại thành xóm nhà tranh, Em đi qua mấy sông vượt mấy đèo, Dẩu trèo lên đỉnh cao mấy núi cũng lặn lội về thăm.
Em quên tên luống rau càng cua mọc bờ thềm xưa, Nhưng em không thể quên cây cầu dừa mưa rụng giọt mưa. Cha đưa em đi học ngôi trường xa, Đôi chân em bé nhỏ sợ lấm bùn Cha ngồi xuống cõng em cha nói cỡi ngựa ngựa phi.
Xám khói xám chân mây hỏi rằng có phải sương mai. Trắng áo trắng ai đi dịu vàng bóng dáng thơ ngây. Tia nắng nhuộm vàng thôn xóm, cơn gió rụng bông bưởi trắng. Nghe có gì như tha thướt. Qua lối mòn chưa quen biết.
Em chưa đi trên cỏ non chưa từng nghe mát rượi bàn chân. Em chưa qua mấy khúc sông chưa được nhìn voi vịn chiều hôm. Em chưa yêu ngoại thành, Khi mà em chưa nghe trái tim mình rung động, Thuở mẹ gặp cha thương lắm như ruộng đợi phù sa.
Thôi em theo chồng làm cô dâu xứ lạ Bao nhiêu ân tình giờ tim vỡ theo tim Đường hoa em đi mưa chiều rưng rưng đổ Ngỡ mưa trong lòng em có vui đâu
Thôi em theo chồng vùi chôn đi kỷ niệm Tin yêu hôm nào giờ dư ảnh thương đau Đường em em đi anh đường anh cô lẻ Bởi không duyên trời đôi ngã chia ly
Anh ơi tình chỉ đẹp khi tình dang dở Anh ơi đời mất vui tình nên câu thề Đừng tiếc thương chi tình yêu đã mất
Thôi em theo chồng cành hoa xin trả lại Hoa xưa phai màu là hoa vỡ yêu đương Dù cho hôm nay duyên mình mang dang dở Vẫn thương trong đời thương mãi nhau thôi
Một trưa hè, trôi êm trôi êm Trên bãi biển chiều nào chung bước Biển xanh xanh trời xanh màu ngọc bích cuối tầm nhìn trời nước gặp nhau Sóng rời bãi con dã trang xe cát Sóng vỗ bờ con chim nhạn vờn bay Sáng tinh mơ dấu chân người in cát nắng chói chang về rát bỏng bàn chân Có phải chăng cát giận cát hờn Chẳng muốn nhận dấu chân em làm kỷ niệm Để cát bay cát tạo thành hình cuộc sống Để bên bờ, cát mãi đùa vui.
Sáng tác: Mã Thu Giang
Nhất trai làng anh công tử hào hoa Nhất gái quê em khuê các con nhà Tròn đôi tám nàng là bông bưởi trắng Tròn đôi chín chàng mô-đen rất lẳng Đôi trai tài gái sắc kém chi ai Đôi trai tài gái sắc kém chi ai Anh nhất làng trong Còn em nhất làng ngoài
Tiếng vang đồn anh công tử giàu sang Tiếng cũng vang em cô út hột xoàn Nhà anh có ruộng cò bay thẳng cánh Nhà em có vườn trái cây rất bảnh Đôi trai tài gái sắc kém chi ai Dân trong làng mong đám cưới lai rai Trai thết bò dê Còn gái thết lợn gà
A... Trai tài gái sắc Trai tài gái sắc đám cưới thật là vui ghê Trăm thuyền đuôi tôm Năm mươi giò lái rước dâu rộn ràng A... Tưng bừng pháo nổ Bia rượu cũng nổ tiếng trống nhạc vang lên Ăn mừng uyên ương 500 con gà trống 600 con vịt cồ
Nhất trai làng anh công tử chịu chơi Nhất gái quê em tươi mát trên đời Nhà anh có ruộng vườn trâu bò lắm Thì đâu xá chuyện tốn hao vất vả Năm trăng mật đi khắp thế gian chơi Sau trăng mật ta vẫn cứ rong chơi Anh nhất hành tinh Còn em nhất trần đời