Sáng tác: Lê Kim Khánh Trở về đầu trang
Nhớ lúc anh vừa quen nào em đã hiểu gì (mà)
Cứ ngỡ như bạn thôi sớt chia nhau buồn vui
Anh thường chờ em sau những buổi tan trường
Anh trao em thư hồng (mà) lời thư sao dễ thương
Nhớ những câu mà anh thường hay viết nhiều lần (mà)
Thấy dễ thương làm sao những khi ta nhìn nhau
Xin dành trọn cho anh trái tim này
Khi anh hứa một lời rằng chỉ yêu em
Nhưng có ai nào ngờ đâu
Tình yêu kia theo mộng vàng
Người đã mau quên lời xưa ước phụ tình tôi
Nên giờ cam đành lẻ loi
Có lẽ tôi nghèo nên người ta mới phụ tình (và)
có lẽ tôi nghèo sao trớ trêu hỡi trời xanh
Con đường tình mong manh đã dành sẵn cho mình
Nên yêu đương không thành
Tình thôi đành sống kiếp cô đơn....
Có lẽ tôi nghèo nên người ta mới phụ tình...
Sáng tác: Thanh Sơn Trở về đầu trang
Vào một đêm mùa Xuân ngát hương
Trời về khuya nhìn trăng tắm sương
Gió mơn trớn hôn cánh hoa đào
Lòng chạnh nhớ hôm nào hai đứa vui bên nhau
Tuổi mộng mơ đẹp như đóa hoa
Nụ tầm Xuân lững lờ thướt tha
Nhớ giây phút đôi má em hồng
Tình yêu ngát hương nồng
Em với anh phải lòng
Nhưng nay hết rồi
Đường chia hai lối duyên xót xa mình thôi
Mùa trăng lại đến nhớ nhiều thêm.
Từng mùa Xuân về thăm ấu thơ
Từng mùa trăng tàn theo giấc mơ
Đếm năm tháng hương sắc phai mờ
Chờ nhau đến bao giờ
Thầm trách tình hững hờ
Sáng tác: Bắc Sơn Trở về đầu trang
Nắng hạ đi mây trôi lang thang cho hạ buồn
trong cỏi đốt đồng, để ngậm ngùi chim nhớ lá rừng
Ai biết mẹ buồn vui khi mẹ kêu cậu tới gần
biểu cậu ngồi, mẹ nhổ tóc sâu, hai chị em tóc bạc như nhau
Đôi mắt cậu buồn thiu, phiêu lưu rong chơi những ngày đầu hè ba vá miếng dừa để mòn sương, dãi nắng dầm mưa
Ai cách xa cội nguồn, ngồi một mình
nhớ lũy tre xanh dạo quanh, khung trời kỷ niệm
chợt thèm rau đắng nấu canh
Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè lyrics on
Xin được làm mây mà bay khắp nơi giang hồ
ghé chốn quê hương xa rời người cất bước ly hương
Xin được làm gió dập dìu đưa điệu ca dao
Trái bể phiến sau cũng ngọt ngào một lời cho nhau
Xin sống lại tình yêu đơn sơ,
rong chơi những ngày đầu hè, ba vá miếng dừa để mòn sương, dãi nắng dầm mưa
Xin nắng hạ cội nguồn một mình ngồi nhớ lũy tre xanh dạo quanh, khung trời kỷ niệm
Chợt thèm rau đắng nấu canh ...
Sáng tác: Tiến Luân Trở về đầu trang
Không còn con sông nước dâng tràn lên bãi bồi.
Anh về quê em khắp nơi như là biển khơi.
Chập chờn mái tranh ngôi lên giữa ngọn triều dâng,
những đàn gà con chơi vơi đứng nhìn trời xanh.
Bao ngày trôi qua lũ cao lại dâng nữa rồi,
không còn nhận ra tiếng ai đi tìm người trôi.
Mẹ ngồi dưới mưa tay ôm ấp trẻ lạnh câm,
xóm làng chìm trong bao la những nỗi đau này.
Ôi! Nước lũ dâng cao, nước lũ dâng cao,
dâng theo bao nỗi sầu đau.
Ôi ! Nước tràn bờ đê, nước tràn bờ đê,
tan thương khắp một miền quê.
Bên bờ đê cao mái tranh tạm che kiếp người.
Ơi đồng bằng ơi ! Biết bao thân phận nổi trôi.
Còn một trái tim ai ơi nhớ lại miền Tây,
Sáng tác: Hiếu Nghĩa Trở về đầu trang
Tôi đã gặp một chiều trên bến nước
Ông lái đò ngồi đợi khách sang sông
Gió đưa nhẹ đôi hàng lau lả lướt
Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông
(bắt đầu vào nhạc)
Một dĩ vãng tự nghìn xưa chiếu dội
Mỗi chiều về sống lại giữa hồn ông
Ông chỉ muốn cuộc đời xưa đen tối
Xóa nhòa đi trong cùng tận đáy lòng
Mới ngày nào trên bến sông vắng lạnh
Đời buồn tênh như lỡ một cung đàn
Thuyền đò ông mang nặng sầu cô quạnh
Lặng lờ đưa bao khách lạ sang sông
Khách qua đò ngày xưa hờ hững quá
Trả công ông để lại một vài xu
Họ với ông hai cảnh đời xa lạ
Sang sông rồi không một tiếng phân ưu
(nói theo giọng thơ mới trong cung "Rê unir")
Và cứ thế giòng đời trôi lặng lẽ
Bến ngày xưa tưởng ngủ muôn đời
Ông lái đò trong tuổi già bóng xế
Còn mong gì thấy được ánh hồng tươi
Nhưng một hôm ánh hồng lên rực rỡ
Non sông rền một điệu nhạc oai hùng
Giòng sông xưa chuyển mình lên hăm hở
Muôn hoa tươi căng thẳng nhựa sống hùng
(hát theo nhạc trở lại)
Ông lái đò giờ đây già yếu lắm
Cũng thấy lòng sống lại tuổi đôi mươi
Hồn rung mạnh trước cảnh đời tươi thắm
Nỗi mừng vui không thốt được nên lời
Từ hôm đó bến đò ông sống dậy
Bao nhiêu chiều đã đón khách sang sông
Những người khách không giống ngày xưa ấy
Họ về đây hồn nặng trĩu bên lòng
(nói theo giọng thơ mới trong cung "Rê unir" thật êm)
Họ về đây bụi vương mình trên nếp áo
Đường xa xăm tóc lộng gió tơi bời
Họ đi rồi ông thấy buồn áo não
Vì họ qua bến ấy một lần thôi
(hát theo nhạc trở lại)
Và từ đó bên hàng lau lả lướt
Khách ngày xưa không trở lại sang sông
Nên mỗi chiều thả thuyền theo bến nước
Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông
Sáng tác: Quốc Dũng Trở về đầu trang
Em có nhớ bài ca dao đầu đời
Bên chiếc võng mẹ ru ầu ơ hờ
Hàng dừa xanh soi mình bên nương dâu
Sông dài quê nghèo quấn quýt với nhau
Em đã lớn dần trên quê hương mình
Trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình
Ngọt ngào thơm hương mạ non sáng sớm
Xa mấy xa hương hạt gạo thơm
ÐK: Bao năm rồi từ lúc em đi
Mẹ trông chờ em hoài mà chẳng thấy
Mâm cơm chiều bên mái tranh xưa,
Con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều
Thương đôi mái trèo khua đêm trăng mờ
Thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ
Đành đoạn sao quên lời thề năm xưa
Nay giòng sông buồn heo hút gió mưa
Em có nhớ lời quê hương đậm đà.
Trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà
Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá
Như giấc mơ ru đẹp đời ta
Sáng tác: Hoàng Trang Trở về đầu trang
Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh.
Ngày nào mới quen nhau vì chung hướng đời,
Mình trót trao nhau nụ cười.
Và tình yêu đó tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Không Bao Giờ Quên Anh lyrics on
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh.
Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau.
Còn đâu những đêm anh dìu em lối về,
buồn kể nhau nghe chuyện đời.
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi,
Sáng tác: Hàn Châu - Vịnh Đại Sơn Trở về đầu trang
Ngày cha mất đi tóc mẹ hãy còn màu xanh, một mình mẹ nuôi đàn con tuổi còn nhỏ dại.
Từng mùa đông về mẹ lạnh lùng manh áo rách vai, suốt cả cuộc đời mẹ lo toan vất vả vì con.
Đàn con lớn khôn mỗi đứa đi về một nơi, bên ánh chiều rơi mẹ ngồi buồn hiu ngóng đợi.
Mái tóc xanh màu nay đã bạc bạc trắng như vôi, mắt mẹ đã mờ vì mỏi mòn trông chờ đàn con.
Mẹ ơi con lo sợ một mai khi con mất mẹ, mùa Vu Lan về hoa hồng thay màu trên áo.
Hoa kia dẫu tàn ngày mai hoa này sẽ nở, nếu mẹ mất rồi muôn thuở biết tìm nơi đâu.
Thời gian qua mau tuổi mẹ mỗi ngày càng cao, con sẽ về quê dâng hoa kính mừng tuổi mẹ.
Lỡ một mai này mẹ ra đi đi trong lặng lẽ, con không được nhìn nhìn thấy mẹ, buồn lắm mẹ ơi!