Đừng nói xa nhau cho tâm hồn đau khổ Đừng nói xa nhau cho mắt lệ hoen mờ Lời thiết tha qua tâm tư tròn mộng tròn mơ Vết tình khắc lên môi đưa mấy tuổi yêu vẫn chờ Mình đã đi chung trên con đường dang dỡ Mình đã gieo neo nghe chóp bể mưa nguồn Màu áo xưa em dẫn cho người nặng hành trang Có bạc trắng với phong sương vẫn còn đậm tình thương
Đời hay nói rằng:
Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng có bao nhiêu
Người ta phụ hoặc thờ ơ chẳng biết
Chỉ có đôi ta không bao giờ ly biệt
Chỉ có đôi ta tha thiết mộng ban đầu
Đừng khóc cho tương lai mãi Mai thuyền ngược về đâu Với một tiếng tin yêu nhau, mối tình đẹp ngàn sau.
Cớ sao chúng mình không còn chung bước Khi biết đôi mình vẫn còn thương Nhìn nhau không nói nên lời Mà như đã cách xa vời Có ai biết được tình yêu là thế Nói anh đã hẹn nhưng rồi không đến Ai biết ông trời làm lệ rơi Tại anh không đến nơi hẹn Để người ta trông đứng trông ngồi Để người ta chờ rồi ngóng trông hoài Nhưng ai biết được nỗi lòng của người đang yêu Lòng buồn hiu những đêm mình vắng nhau Rồi người yêu tìm trong giấc mộng Để lòng mình sao còn ngẩn ngơ Nắm tay hết giận hết hờn em nhé Xa cách thêm buồn người tình ơi Mình yêu yêu mãi muôn đời Từ nay ta sẽ không rời Sẽ không bao giờ mình bước đôi đường...
Sáng tác: Trúc Phương
Chuyện tình của tôi, tan vỡ từ lâu rồi tưởng không bao giờ còn nhớ Nhưng bỗng một hôm trên đường ra phố thị, tôi gặp người yêu ngày nào. Đôi mắt ưu tư, thật buồn nàng nhìn tôi, Rồi quay mặt bước đi, như không hề quen biết. Cũng đôi mắt này, năm xưa lạc vào hồn tôi, Trong những đêm không ngủ, chong đèn nhìn khói thuốc bay Em ơi! dĩ vãng đôi mình được dệt thành bao kỷ niệm, từ khi mới quen nhau Ôi, đôi mắt người xưa, bao lần khóc ướt vai tôi, Trong những đêm nghẹn ngào. Rồi ngày tháng êm trôi, cuộc đời chia hai lối, Bỗng một hôm có thiệp hồng báo tin vui, tin em lấy chồng, Khi về bên ấy, em có nhớ người xưa không? Người tình của tôi, xa cách từ bao ngày, Tưởng không bao giờ gặp nữa. Cơn gió chiều nay, vô tình mang nỗi buồn, Cho kỷ niệm thêm nghẹn ngào. Thôi trách nhau chi, chuyện tình dù dở dang, Đã tan thành khói sương, như quên vào dĩ vãng. Đôi mắt người xưa, xin đừng buồn vì tôi, Cho trái tim tôi ngủ quên chuyện tình xưa lỡ làng...
Thương nhớ bây giờ thương nhớ em Nghe dòng khóc hận rót vào tim Nhớ em vô vàn trong kỷ niệm Thời gian đâu phải dễ mau quên Xưa nếu ta đừng quen biết nhau Cũng đừng chấp nhận cuộc tình đau Đến khi ly tàn nên nghẹn lời Đò tình lỡ chuyến em xa rồi Từ đây đã đường ai nấy đi Sẽ chẳng nhìn nhau nữa Cố quên chuyện tình đã qua Em ơi lá hoa nào không tàn Những ân tình cũng sẽ phai dần trong mắt môi Đời em với mùa lá gấm hoa Trái sầu đưa em tới giấc mơ nghèo xưa sá chi Anh đi với âm thầm tháng ngày Nhắc tên người yêu dấu Với bao niềm tủi hận Ai sẽ không còn thương nhớ ai Biết rồi cách biệt bọt bèo trôi Gió mây tan hợp nên chuyện đời Buồn nghe sao lạnh giá đơn côi Em có bao giờ em nhớ tôi Khơi dòng dư lệ một lần thôi Ái ân phai nhạt hương chờ đợi Đò tình lỡ bến sang ngang rồi.
Sáng tác: Trúc Quỳnh
"Hò ơ ... chớ thò tay anh ngắt ngọn rau Ngò Chứ thương em đứt ruột hò ơ .... Chứ thương em đứt ruột giả đò ngó lơ..."
Đưa tay, đưa tay anh ngắt cái cọng ngò Anh ngắt cái cọng ngò chớ thương em Thương em mà đứt ruột giả đò ngó lơ Này em ơi có thấu tình anh chăng????
Đêm đêm bên hiên em vẫn cứ đợi chờ Em vẫn cứ đợi chờ, chớ bao lâu Bao lâu mình mới được kết trầu với cau Này anh ơi có thấu tình em chăng????
ĐK:
Muốn làm quen mà không dám nói "Tại sao hổng nói" Xách cây dù đi xuống đi lên Muốn gặp em mà đâu dám tới "Tại sao hổng tới?" Để đêm dài thêm nhớ thêm thương
Hôm nay, hôm nay anh mãi cứ thập thò Không thấy cái cọng ngò Nỡ sao anh sao anh đành nhổ sạch đám ngò của má em? Vì anh không dám ngỏ lời yêu em Vì sao không dám ngỏ lời yêu em? Vì anh không dám ngỏ lời yêu em...!!!
Ước mộng thật nhiều nhưng khi duyên nợ chợt đâu đưa đến Ai có ngờ đâu mình tay trắng tay buồn ơi là buồn Còn gì cho nhau ngoài tình yêu thôi làm sao lên đời đã yêu nhau rồi Trước sau thôi đành đựng lên đám cưới cho có lệ mà thôi Sang đón cô đâu người đi ngoài phố cũng không ai thèm nhìn Rể mặc đơn sơ còn cô dâu bới tóc không cài hoa Đâu có bao nhiêu đàng trai đàng gái đếm hơn hai chục người Bạn bè tuy đông nhưng đành dấu hết không mời một ai
Chú rể ngậm ngùi tay bưng khay trầu mà nghe chua xót Trong lễ hợp hôn nào ai biết đâu niềm đau trong đời Đừng buồn nghe em mình còn đôi tay mình lo tương lai Biết đâu sau này chúng ta sang giầu ngồi ôm dĩ vãng thấy càng gần nhau
Sáng tác: Bằng Giang
Tôi đưa em về đó âm thầm tôi về với mình tôi. Với tháng ngày lẻ loi gác lạnh sầu thương vẫn vây quanh. Đưa em về đó riêng mình tôi nhận lấy khổ đau. Số kiếp là bể dâu duyên đầu thường hay lắm khi cơ cầu. Đưa em tôi đưa em về bên đó chúc mừng ngày em vu quy. Chúc em luôn hạnh phúc cho tương lai trọn niềm vui. Thôi vĩnh biệt em.
Tôi quay về đường cũ bây giờ chỉ còn có mình tôi. Chiếc lá vàng úa rơi mây sầu nhẹ giăng lửng lơ ngang trời.
Sáng tác: Phương Thanh
Một người con gái đứng nghiêng nghiêng vành nón lá. Đường chiều bờ đê lối xưa kỷ niệm thiết tha Lòng nàng sao lưu luyến quá, hẹn hò một người đi xa, mà nam tháng đã dần quạ..
Chuyện tình chung thủy có em bên bờ sông vắng. Ngày ngày ra đón biết đâu anh còn nhớ chăng. Lệ buồn đêm khuya thức trắng, chiều chiều nhìn theo ánh nắng, lời thề ước dưới ánh trăng...
Tình là tình cô đơn tái thê gió lạnh muà đông. Ngọn đền dầu chiếc bóng nơi cô phòng. Và mỗi lần chim én đưa tin con đò sang sông, môi mắt em chờ mong...
Sầu thương đã lỡ trách chi duyên tình dang dỡ. Đời người con gái chỉ có một lần ước mợ Nào ngờ tình yêu trắc trở, tình đẹp là tình bơ vơ, chờ người đến bao giờ...