• RSS
  • Subscribe
  • Cảm nhận quê hương

  • Nhớ lắm tết quê
  • Miền Tây quê hương tôi
  • Về quê mẹ
  • Nét đẹp dòng sông Hậu
  • Thương nhớ Miền Tây
  • Kí ức ong rừng
  • Mùa cá bống trứng
  • Mùa dâu chín
  • Hàng cau trước ngõ

Thống kê

  • Các bài viết (34)
  • Phản hồi (34)

Cơm cháy ngày xưa 

14/07/2011 40:11
Đánh giá bài viết này 0 đánh giá

Hồi còn bé, mẹ tôi thường bảo "ăn cơm cháy vét nồi thì học dốt", "con trai mà ăn cơm cháy nó u mê".

Trong bữa ăn, phụ nữ Huế bao giờ cũng ngồi bên nồi cơm để xới cơm cho mọi người, nên mẹ không bao giờ xới cho tôi cơm cháy. Sau này tôi mới biết thời bao cấp, nhà nhà phải ăn độn sắn khoai, nhưng mẹ vẫn dành cho tôi những bát cơm trắng tinh tươm nhất. Phần mẹ là khoai, sắn và bát cơm cháy ăn với tép riu hay cà niễng kho khô... Thế nhưng, cái món cơm cháy của mẹ, nếu vào thời điểm này, lại thành đặc sản!

Mỗi bữa, mẹ nấu cơm trong cái nồi bằng đồng, vì nồi nấu đủ ba lon gạo nên gọi là nồi ba. Bếp ăn toàn đun bằng rơm rạ, củi khô nhặt nhạnh trong vườn nên nồi cơm bao giờ cũng có một lớp cháy vàng rộm. Khi cơm chín tới, mẹ ủ trên nắp vung một lớp than hồng đỏ rực, vì thế, rất dễ lóc cháy. Sau khi đã xới cơm trắng ra chạn, mẹ đậy nắp nồi thật kín để vừa giữ ấm, vừa để lớp cơm cháy dưới đáy nồi tự bong ra. Ngon nhất là món cơm cháy cà niễng của mẹ, giờ nhớ đến còn thèm!

Cơm cháy ngày xưa Cơm cháy ngày xưa

Vùng đồng trũng quê tôi có nhiều cỏ năn, cỏ lác, là nơi cư trú của nhiều loại "đặc sản" đồng quê, trong đó có con cà niễng (có nơi gọi là niềng niễng).

Cà niễng có vị cay cay, đăng đắng tương tự như con cà cuống phía Bắc. Cà niễng nhỏ bằng đầu ngón tay út, cánh đen, hơi cứng, ăn rong rêu. Chỉ cần thả vuông lưới nhỏ như cái te xúc tép xuống là xúc được vô số cà niễng. Loại này ra giêng thường béo tròn trùng trục. Khéo chế biến, cà niễng là một món ăn độc đáo. Một mớ cà niễng cỡ cái bát to, vặt hết chân, bỏ cánh; có người cẩn thận hơn, moi bụng, rồi rửa sạch, để cho khô nước, rang lên - như rang tép – thêm chút nước mắm nhỉ, ớt tỏi rưới lên là thành một món ăn đồng quê đặc sắc.

Ngon không kém là món cà niễng chiên giòn. Thứ cà niễng rang hay chiên ấy rải đều lên mặt lớp cơm cháy vàng rộm rồi cuốn tròn lại, xắt thành từng lát như miếng "ram" ở Huế, ăn bao nhiêu cũng không ngán. Mùi vị cay cay, đăng đắng của con cà niễng cộng với vị bùi của dầu lạc, cơm cháy, chưa ăn đã bắt thèm...

Giờ mỗi lần đi ăn cơm niêu, cơm cháy tôi lại nhớ quê, nhớ mẹ. Mẹ tôi đã đi xa. Giống cà niễng hẳn cũng tuyệt chủng vì ruộng đồng tràn đầy thuốc diệt cỏ, thuốc trừ sâu... Biết tìm đâu món cơm cháy ngày xưa?

Chào mừng các bạn đã xem bài viết này. Nếu bạn cảm thấy bài viết này mang lại các thông tin bổ ích, hãy giúp chúng tôi bằng việc click vào các nút bên dưới để chia sẻ trang này đến các bạn bè gần xa. Cảm ơn các bạn
Share This Using Popular Bookmarking Services
Tweet This

dục thúy sơn

08/12/2011 56:04 unknown

Du Lich Ninh Bình
Dục Thuý Sơn hay còn gọi là núi Non Nước, nằm ở phía Đông Bắc thành phố Ninh Bình. Núi cao trên 100m, đỉnh núi tương đối bằng phẳng, phía trước nhô cao hơn phía sau. Phía Đông Bắc chân núi đá bị sóng biển bào mòn, khoét sâu hõm vào làm cho thế núi vươn ra để soi trọn mình trên dòng sông Đáy, tạo thành một mái hiên hình vòm cuốn, che rợp một khoảng sông xanh...
Núi còn là một cuốn sử thi ghi lại quá trình chiến đấu của dân tộc chống lại bọn giặc xâm lược nước ta trong hàng nghìn năm qua. Năm 1929, người chiến sỹ cách mạng trẻ tuổi Lương Văn Tụy vượt qua rào vây của kẻ thù để cắm cờ trên núi Thuý. Sau cách mạng tháng 8/1945, dưới chân ngọn núi này là nơi tập kết của chi đội Nam Tiến. Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, chúng cho xây trên núi một lô cốt và coi núi Non Nước là vị trí rất quan trọng trong hệ thống chủ yếu trấn giữ vùng đồng bằng sông Hồng...Du Lich Ninh Bình

[img]http://farm5.static.flickr.com/4100/4761802283_9da22335eb.jpg[/img]


Không chỉ thế, mà nhiều người còn biết đến ngọn núi này, như một ''núi thơ''. Bởi nơi đây là nơi hội tụ của rất nhiều thi nhân lừng danh, của từng thời đại tới thưởng ngoại và đề thơ. Ở ngọn núi này có tới hàng trăm bài thơ đề trên các vách đá của các danh nhân xa xưa như Lê Thánh Tông, Trương Hán Siêu, Phạm Sư Mạnh, Ngô Thì Sỹ....
Vào thời Lý, đời vua Lý Nhân Tông, dưới chân núi về phía Đông cho xây một chùa Non Nước thờ Phật. Chùa được xây bằng đá, mái cong rồng lượn. Đứng trên đỉnh núi Non Nước, du khách có thể nhìn thấy toàn cảnh núi Ngọc Mỹ Nhân, núi Cánh Diều nằm cách đó không xa, hoặc phóng tầm mắt bao quát toàn bộ thành phố Ninh Bình đang trên đường đổi mới và phát triển.
Du Lich Ninh Bình